Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

Dòng Thơ Truờng Ca Chùm 15



Trường Bi Ca Hoảng Loạn Thủy Cung
Cảm đối từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức phần 1

Tin cấp báo từ thềm lục địa
Vua thủy tề đang tỉa chòm râu
Giật mình tôm tép lâu nhâu
Xôn xao thủy tộc đỏ ngầu mắt lên


Khanh tướng chạy như điên như dại
Chúng thảo dân tê tái xót xa
Đầm đìa máu lệ nhạt nhòa
Miền Trung xác cá gần xa chất đầy

Một vùng biển xưa nay im ắng
Bổng tự nhiên cay đắng bùn nhơ
Trẫm từng hoài vọng ước mơ
Ban hành luật cá ngọn cờ tự do

Chẳng trễ nải đắn đo sau trước
Luật nhân quyền phải được thông qua
Trần gian tăm tối mịt mù
Dân Nam thống khổ thâm u độc tài

Cá cảnh vệ thở dài thườn thượt
Bệ hạ ôi! Xương cốt dân mình
Cô hồn chấp chới bóng hình
Công ty ngoại quốc Ba Đình chủ trương

Chúng thải độc chặn đường sinh lộ
Lãnh đạo hèn chẳng tố giác ra
Gọi tên thẳng Phọc-mô-sa
Việt gian đại Hán gây ra thảm này

Hoa lục địa cho vay hùn vốn
Nội gián cài xáo trộn xứ quân
Trung ương chú phỉnh bán thân
Ủy ban mặt trận sát nhân diệt nòi

Hết tiên cá mặn mòi âu yếm
Vua thủy tề châm biếm mỉa mai
Chúng khanh nức nở khóc hoài
Trẫm thôi hưởng lạc tượng đài ngừng xây

Phủ phục lạy kìa bầy cóc nhái
Cảm ơn vua biên ải phòng xa
Nghêu sò ốc hến mất nhà
Nha Trang một giải sơn hà của ta

Đọc tấu chương sa bà huyết lệ
Cảnh đói nghèo trại tế bần không
Quạ đen rỉa xác khắp đồng
Búa liềm cờ đỏ chiêng cồng lao xao

Đại học sĩ nghẹn ngào xúc động
Chưa bao giờ cảnh tượng thê lương
Nhân tai địch họa nhiễu nhương
Muôn loài tận diệt môi trường sinh nhai

Bọn vô lại dằng dai chửi rủa
Rằng Việt Tân khủng bố quốc gia
Báo đài vu khống râu ria
Dân phòng dư luận chầu rìa xẩu xương

Hãy hùng quá bốn phương tám hướng
Đảo san hô thổ nhưỡng héo hon
Đất liền sông nước núi non
Đồng bào đói lả sói mòn lương tâm

Phun chất độc mưu thâm rắp sẵn
Phạt đàn em ngăn chặn Hoa Kỳ
Thủy cung cho tới âm ty
Diêm vương phẫn nộ chai lỳ cộng nô

Tâu bệ hạ dư đồ tiên tổ
Mục Nam Quan quốc lộ Cà Mau
Biển dài lưng uốn trước sau
Khổ đau quằn quại nát nhàu tai ương

Quyền lợi đảng khuyển dương bán nước
Trán thấp bè lầm lạc theo Tàu
Bánh bao con cá lá rau
Tham lam vật chất tranh nhau tôi đòi

Kiếp trâu ngựa cọc còi thân xác
Bị giết dần ngơ ngác xác xơ
Chín mươi triệu mạng bơ vơ
Ung thư cổ chướng dật dờ biển Đông

Buồn thăm thẳm mênh mông sóng vỗ
Vương quốc này chẳng mộ bí thư
Thủy tề cau có ngồi thừ
Ngai vàng bám chặt ậm ừ phì hơi

Các vũ nữ lả lơi ánh mắt
Khoe chân dài dìu dặt ái ân
Thủy tề ngao ngán tần ngần
Thẹn thùng đế vị thần dân oán hờn!

2.11.2016 Lu Hà




Trường  Hài Ca Mỵ Dân Bánh Bao Vẽ
Cảm đối từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức phần 2

Hỡi thủy tộc thần dân của trẫm
Chủ nhân ông thấm đẫm tình thương
Xa gần hải đảo quê hương
Hồn thiêng sông núi vấn vương sớm chiều

Bầy tôm cá tiêu điều ngờ nghệch
Ngao ngán thay lơ đễnh ngác ngơ
Nhàm tai thế kỷ bơ vơ
Thủy tề ma mị ngọn cờ mỵ dân

Ta hoàng đế cầm cân nảy mực
Bá quan đông bán tước mua quyền
Thảo dân khốn khổ nghèo hèn
Cho ăn bánh vẽ giấy khen đủ màu

Tụi vô lại đầu trâu mặt ngựa
Ngầm khinh khi chan chứa dạt dào
Vịt vờ đày tớ nghẹn ngào
Lột da xả thịt xu hào cải lơ

Nghe trẫm phán tùy cơ ứng biến
Rồi có ngày cũng tiến bộ cao
Thành phần cốt cán tào lao
Lên ban lãnh đạo xáo xào rong rêu

Ngày xưa đó Yết Kiêu Dã Tượng
Thần cá hồi tưởng thưởng tộc mình
Gọi là thông thái quang minh
Sống trên mặt đất thủy tinh bạn bè

Mùa đẻ trứng lại về đỉnh núi
Dòng thác kia thui thủi từng đàn
Cửa sông luồng lạch suối ngàn
Độ cao uẩn khuất giang san mịt mờ

Nhưng chúa thượng còn ngờ lắm kẻ
Thân phận hèn tìm kế sinh tồn
Quan liêu cạo giấy cũ mòn
Rình mò bới chuyện cỏn con chúng loài

Chuyện ân ái cắm cài mật vụ
Vợ thảo dân thích thú màu gì
Xăm soi slip đầm đìa
Tay chân báo cáo xầm xì nhỏ to

Xương máu đổ thân cò xác vạc
Chốn rừng xanh xơ xác trở trăn
Làm mồi khoái khẩu gấu ăn
Biển hồ kênh rạch lưới săn móc kều

Rạch bụng trứng ướp đều dầu xả
Bán lấy tiền hơn cả vàng tươi
Ngược xuôi khắp cả gầm trời
Dạn dày kinh nghiệm thành người thông minh

Vua thủy tề nghĩ mình thông thái
Khóc như mưa tê tái cõi lòng
Cá hồi hồn bạch tâm trong
Sinh linh cảm thán theo dòng đời trôi

Nhờ tạo hóa tô bồi vẻ đẹp
Biển mặn mòi tôm tép ngập tràn
Dồi dào gấp bội trần gian
Cá voi no đủ chứa chan ân tình

Trời sinh voi ắt sinh ra cỏ
Hạn hán gây thảm họa nhân loài
Đồng khô thảo mộc bi ai
Trâu bò teo tóp tuyền đài thảm thương

Thức ăn nhiều đại dương vô tận
Lớn gấp đôi đất cạn phải không?
Cá hồi học sĩ bác thông
Muôn tâu bệ hạ mênh mông đất liền

Từ đất liên phóng lên vũ trụ
Vạn ngàn năm tốc độ kỷ hà
Không gian rộng lớn bao la
Biển kia giới hạn sâu là bao nhiêu?

Mười cây số phiêu liêu tàu lặn
Thật khiêm nhường tới tận vì sao
Thần dân biển cả xôn xao
Chúng ta bé nhỏ lẽ nào dám so

Có khác chi nằm co đáy giếng
Con ếch kia đánh tiếng tầm nhìn
Thủy tề cúi mặt muộn phiền
Cá voi to xác voi liền trăm con

Bởi trí tuệ vẫn còn thấp kém
Hiểu làm sao lem lém thủy triều
Thăm bờ cát trắng tiêu điều
Thiếu ăn lồng lộn cú diều quạ đen

Cả đàn voi bon chen tìm cỏ
Cá voi kia no đủ mới hay
Chỉ cần há miệng có ngay
Trăm ngàn cá nhỏ loay hoay vẫy vùng

Nếu cá voi khốn cùng lực kiệt
Đói lả mình hủy diệt môi sinh
Tội này ác hiểm trọng hình
Công ty gang thép hành tinh đen ngòm

Trò ma mỵ đỏ lòm xã nghĩa
Vẽ bánh bao phủ dụ đồng bào
Ngư dân bám biển lệ trào
Thủy cung nức nở ruột bào dạ đau.

3.11.2016 Lu Hà




Trường Ca Liêm Sỉ Lương Tâm
Cảm đối từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức (121)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét